Hành Dong Cung Mẫu

đăng 00:15, 12 thg 6, 2013 bởi Lỗ Bình Sơn   [ đã cập nhật 22:44, 25 thg 3, 2014 ]

行傭供母

Hành Dong Cung Mẫu

後漢江革,少失父,

獨與母居。遭亂,

負母逃難。數遇賊,

或欲劫之去,

革輒泣告有母在,

賊不忍殺。轉客下邳,

貧窮裸跣,行傭以供母。

母使身之物,莫不畢給。

有詩為頌,詩曰

    負母逃危難,

    窮途賊犯頻;

    告知方獲免,

    傭力以供親。

Hậu Hán Giang Cách, thiểu thất phụ,

độc dữ mẫu cư. Tao loạn,

phụ mẫu đào nan. Sổ ngộ tặc,

hoặc dục kiếp chi khứ,

cách triếp khấp cáo hữu mẫu tại,

tặc bất nhẫn sát. Chuyển khách hạ bi,

bần cùng lỏa tiển,  hành dong dĩ cung mẫu.

Mẫu sử thân chi vật,  mạc bất tất cấp.

Hữu thi vi tụng, thi viết:

            Phụ mẫu đào nguy nan,

            Cùng đồ tặc phạm tần;

            Cáo tri phương hoạch miễn,

            Dong lực dĩ cung thân.




DỊCH XUÔI

Làm Thuê Nuôi Mẹ

    Giang Cách sinh vào đời nhà Hán, mồ coi cha từ lúc còn bé, sống một mình ở nhà nuôi mẹ. Gặp lúc loạn lạc, Giang Cách cõng mẹ đi lánh nạn. Mấy lần phải đối mặt với giặc

    Có tên muốn bắt ép để giải đi, mỗi lần như vậy Cách khóc lốc gian xin này nỉ rằng mình còn mẹ già không người nuôi nấng, nghe thế tên giặc không nở tàn nhẫn mà bắt đi.

    Lúc chạy được đến đất Hạ Bì làm khách thì hai mẹ con sống cảnh bơ vơ, bần cùng khốn khổ. Áo quần không có, giày dép cũng không, Giang Cách đi làm thuê để nuôi mẹ. Dần dần những vật dùng cho mẹ, Giang Cách đã dành dụm và chu cấp chẳng món gì là không có.

    Có thơ ca tụng, thơ rằng:

        Cõng mẹ chạy lánh nạn,

        Giữa đường gặp giặc bắt luôn,

        Kêu van cùng được tha,

        Cố làm thuê để nuôi mẹ.

DỊCH THƠ


Giang Cách

Hán Giang Cách cô đơn từ bé, 
Bước truân chuyên với mẹ đồng cư, 
Ðương cơn loạn lạc bơ vơ, 
Một mình cõng mẹ vẩn vơ dọc đường. 

Từng mấy độ chiến trường gặp giặc, 
Giặc cố tình hiếp bắt đem đi, 
Khóc rằng: "Thân mẹ lưu ly, 
"Tuổi già, bóng chếch biết thì cậy ai?" 

Giặc nghe nói thoắt thôi, chẳng nỡ, 
Rồi dần dà qua ở Hạ Bì, 
Dấn mình gánh mướn, làm thuê, 
Miễn nuôi được mẹ, quản gì là thân. 

Mọi đồ vật sắm dần đủ hết 
Áng xuân phong tươi nét từ nhan, 
Cho hay những lúc gian nan, 
Thật vàng, dẫu mấy lửa than cũng vàng. 

Lý Văn Phức