Mại Thân Táng Phụ

đăng 23:43, 11 thg 6, 2013 bởi Lỗ Bình Sơn   [ đã cập nhật 22:40, 25 thg 3, 2014 ]

賣身葬父

Mại Thân Táng Phụ

漢董永,家貧。

父死,賣身貸錢而葬。

及去償工,途遇一婦,

求為永妻。俱至主家,

主令織布三百疋。

始得歸,

婦織一月而成。

歸至槐陰會所,

遂辭永而去。

有詩為頌,詩曰

    葬父貸孔兄,

    仙姬陌上逢;

    織布償債主;

    孝感動蒼穹。

Hán Đổng Vĩnh, gia bần.

Phụ tử, mại thân thải tiễn nhi táng.

Cập khứ thường công, đồ ngộ nhất phụ,

cầu vi vĩnh thê. Câu chí chủ gia,

chủ lệnh chức bố tam bách sơ.

Thủy đắc quy, 

phụ chức nhất nguyệt nhi thành.

Quy chí hòe âm hội sở,

toại từ vĩnh nhi khứ. 

Hữu thi vi tụng, thi viết

            Táng phụ thải khổng huynh

            Tiên cơ mạch thượng phùng

            Chức bố thường trái chủ

            Hiếu cảm động thương khung.



DỊCH XUÔI

Bán Thân Chôn Cha

    Đổng Vĩnh là người đời Hán, nhà rất nghèo. Cha chết phải bán mình vay tiền để lo ma chay chôn cất.

    Đến kỳ trả nợ vay, Vĩnh phải bỏ nhà để đến nơi làm công. Trên đường bổng gặp một người con gái tỏ lời cầu hôn và hứa hẹn sẽ làm vợ cho Vĩnh. Thế rồi hai người cùng nhau đi đến gia chủ, chủ nhân ra lệnh phải dệt đủ 300 tấm lụa thì mới trả xong món nợ đã vay.

    Từ khi mới gặp đến lúc quay về, người con gái giúp Vĩnh đệt trong một tháng là hoàn thành. Trên đường trở về, khi đến nơi hai người đã từng gặp gỡ dưới bóng cây cây Hòe trước kia, nàng từ giả Đổng Vĩnh rồi chợt biến mất.

    Có thơ ca tụng, thơ rằng:

        Vay tiền để chôn cất cha già,

        Giữa đường liền gặp nàng tiên,

        Dệt lụa trả công chủ nợ,

        Lòng hiếu cảm động đến Trời.

DỊCH THƠ

Đổng Vĩnh

Ðời Hậu Hán có người Ðổng Vĩnh, 
Nhà rất nghèo mà tính rất thành, 
Thấu chăng, chẳng thấu trời xanh, 
Phụ tang để đó, nhân tình còn chi. 

Liều thân thể làm thuê công việc,
Miễn cầu cho thể phách được yên. 
Nực cười thay! nhẽ đồng tiền, 
Ðem thân hiếu tử, băng miền phú gia. 

Bỗng gặp kẻ đàn bà đâu đó,
Xin kết làm phu phụ cùng đi. 
Lụa, ba trăm tấm dệt thuê, 
Trả xong nợ ấy mới về cùng nhau. 

Tới chốn gặp bỗng đâu thoắt biến,
Là tiên cô, Trời khiến giúp công. 
Mới hay Trời vốn ở lòng, 
Há rằng cao thẳm, nghìn trùng mà xa. 

Lý Văn Phức
Comments